Vòng lặp tuyệt vời của mỗi người.
- Nhu

- Jun 19, 2021
- 4 min read
Updated: Oct 27, 2023
Sự thẫn thờ cuốn lấy lý trí, nó ghì chặt trái tim và những ngôn từ tắt đọng, tất cả ngừng lại từ khởi nguồn sự ham muốn của con người. Trận chiến nội tâm không hồi kết, nhưng kết quả vẫn là sự thất bại hèn nhát, và sự sợ hãi đã chiến thắng.Cuộc đời là một chuỗi vòng lặp của những sự kiện trải dài từ quá khứ đến hiện tại và tương lai. Những tình huống, quyết định, con người, bản ngã đến một cách tự nhiên, trau chuốt thể như đã được sắp đặt sẵn, mang theo hình hài của chấp niệm trong quá khứ, đánh tiếng mời gọi một sự thay đổi 'chắp vá', nhưng ẩn đầy những cạm bẫy trần tục khó thoát. Nỗi ám ảnh tĩnh lặng và tự nhiên không theo bất kỳ quy luật nào, những giấc mơ ngọt ngào nhưng chứa đầy mãnh lực lôi kéo đến điên dại.
Thật không khó để nhận thấy thế lực này nhưng không dễ dàng để kháng cự hay thậm chí thoái lui. Như đám rễ cây bóng tối trong truyện Harry Potter, chỉ khi quyết định thuận theo quy luật tự nhiên của chúng, không né tránh và thả bản thân chìm xuống, có lẽ lúc đấy kho tàng sẽ xuất hiện. Quyết định xảy đến trong mọi hoàn cảnh, dưới nhiều hình thức và bất kể thế lực. Sự chọn lựa của cá nhân đi theo quyết định nào, sẽ cấu thành con đường của họ ở hiện tại và có thể của người khác trong tương lai. Và ngỡ là vô thường, nhưng thật vậy thời gian đóng vai trò quan trọng đến bất thường. Nó vô hình đến đáng sợ, vô tâm đến mức hoá ra nhẫn tâm, và nếu không kịp giữ lấy, quyết định sẽ mãi đổi thay, có thể trở thành nỗi ám ảnh không lối thoát tiếp nối.

Thế nhưng việc nắm bắt thời gian để tạo ra quyết định là một chuyện không dễ, tuy vẫn có thể bình thản bước đi, nhưng biến hóa nhanh đến khôn lường. Nếu thuận theo quy luật dòng chảy thời gian, cùng lúc tịnh tiến quyết định cho bản thân và hoàn cảnh thêm sự lựa chọn lại không hẳn là bất khả thi. Điểm mấu chốt là tại sự kiểm soát, cảm nhận giới hạn, điều chỉnh tốc độ, phải chậm lại hay sẽ xúc tiến, nên thỏa hiệp hay giữ kiên định. Đừng quên hóa thân từ những mảnh ghép ký ức vẫn lăm le xúi giục để được hoàn gắn, được săn lùng đến vô cùng, những nỗi ám ảnh ấy, những cạm bẫy mãi không tan biến, chúng quy tụ về tiềm thức và dần trở thành bản ngã, một cá thể cộng sinh.
Chậm lại,
Tôi chấp nhận sự trễ,
Đến và đi trong thinh lặng.
Lắng nghe,
Không màn những thua thiệt,
Không đếm từng lời khen.
Tĩnh,
Tôi hút cạn sự buồn,
Thở dài cuộn sâu vào bên trong,
Thư thái với không gian và con người.
Yên “nghĩ”.
Tôi và tôi.
Tâm.
Duyên, nguồn cội của lựa chọn, luôn cạnh bên nhưng xa mãi nơi vô tận, tưởng đã đón lấy mà có ngờ tan biến từ thuở nào! Nó mang đến hy vọng cũng cho đi sự tuyệt vọng, vô vọng. Duyên là người bạn tâm giao với thời gian, lúc vừa gặp mà ngỡ như đã quen biết từ trước, rất lâu không gặp nhưng hình ảnh của nhau không hề phai nhạt, tưởng xa mà gần, rất gần nhưng thật lại rất xa. Là mỹ nhân tiếp đón trong ván bạc với phận, thuộc về nhau nhưng mãi không thể trọn đời bên nhau, luôn chủ ý chinh phục đối phương, nhưng càng tiến lại càng lùi. Là bạn đời với tình, cũng vô tình lại là người thời gian thầm yêu. Cuộc sống luôn ẩn chứa những sự kết nối vô hình, dù cho kinh qua bao mốc thời gian, biến cố quyết định, thật giả nhân tâm, hãy luôn mở lòng đón nhận món quà của duyên. Ngẫm như sự tự nhiên, tự đến một cách an nhiên, tuyệt nhiên như một điều hiển nhiên, cũng là điều tuyệt vời nhất của tự nhiên. Nó khắc chế cả thời gian, không gian, có khi sẽ rất gian nan, mà cũng có lúc vô cùng đơn giản.
Từ thời khắc cất tiếng khóc chào đời đến khi tan biến thành bụi tro, những quyết định, lựa chọn, sự tĩnh tâm, duyên phận, thời gian và vô vàn nhân tố khác, dù đúng hay sai, cố tình hay bất khả kháng, tất cả đều đã và sẽ chỉ đi đến một kết cục cuối cùng, sự rời bỏ. Mặc cho sự tồn tại biến thành một trò đùa, không thắng thua, không đòi hỏi, một sự trống trải, tối tăm vây kín, sự im lặng, chờ trực gặm nhấm tâm xác, mãi còn duy nhất ở đó, sự chấp nhận dẫn lối. Đó là sự chấp nhận bằng trái tim.
Điều tuyệt vời nhất của con người chính là được đối mặt với bản ngã chính mình, chấp niệm sâu thẩm trong mình, tuy là không dễ dàng, nhưng cũng không phải là không đối sách. Học cách chấp nhận khi đã lắng nghe tiếng gọi trái tim, vững trí không để ham muốn lay động, thuận theo tự nhiên cho bản thân câu trả lời công tâm nhất. Dù rằng, có thể chỉ cần ngay lập tức làm theo tiếng gọi trái tim, hoặc có thể bỏ qua nó mà nghe theo lý trí, và hoàn toàn có thể phó mặc để thời gian định đoạt. Tất cả đều sẽ cho con người một đáp án cuối cùng. Chỉ cần luôn nhớ mang theo hành trang cố gắng và chấp nhận bên mình, trong suốt chặng đường. Điều tuyệt vời nhất cho bạn rồi cũng sẽ đến vì bạn đã là chính bạn.



Comments